Chương 43 Kinh hiện nguy cơ! Vạn Quỷ Đoạt Mệnh...

Tô Mặc vừa dứt lời.

Cả võ đài lại chìm vào tĩnh lặng.

Hai trận khiêu chiến liên tiếp đã khiến mọi người cảm nhận sâu sắc sự cường đại của Tô Mặc.

Quả thực vượt ngoài tưởng tượng!

Ngay cả Tử Huyền Không, người sở hữu Tử Vi Đạo Thể, lĩnh ngộ Kiếm Vực độc đáo và lấy ra hai đại bạn sinh chí bảo cũng bị Tô Mặc dùng một ánh mắt trấn áp, đánh cho khóc rống tại chỗ, luôn miệng gọi huynh.

Trong số những người ở đây, e rằng ngay cả các vị Thần tử Thần nữ kia cũng chẳng phải là đối thủ của Tô Mặc.

Giờ khắc này.

Vô số thiên kiêu đến từ các thế lực lớn đều đưa mắt nhìn nhau, ai cũng thấy rõ vẻ sợ hãi và kiêng dè sâu sắc trong mắt đối phương.

Nói tóm lại, họ không dám bước lên.

Dù có người muốn khiêu chiến đi nữa thì e rằng cũng chỉ có vài vị Thần tử Thần nữ ngồi hàng đầu mà thôi.

Lập tức.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía các Thần tử Thần nữ của những thế lực lớn ngồi ở hàng đầu tiên.

Ai cũng muốn biết liệu tiếp theo có còn người nào dám đứng ra thách đấu Tô Mặc hay không.

"Nhục thân cường hãn, Trùng Đồng lại phi phàm, thuật tu hành của hắn e rằng cũng không thể xem thường. Kẻ này quả không hổ danh là người có thể làm rung chuyển cả ba nghìn Đạo Châu, đúng là ngoài sức tưởng tượng..."

"Nhưng mà... tuy kinh diễm thật, song nếu chỉ có vậy thì vẫn còn cách cảnh giới Chư Vương một khoảng, còn Đế Tôn thì lại càng cách xa..."

Cơ Tử Huyên với dung mạo đoan trang ngồi yên tại chỗ, thần sắc bình thản nhìn Tô Mặc trên không trung, ánh mắt nàng khẽ lóe lên, tâm tư trôi nổi.

Nàng tới đây hôm nay chẳng vì điều gì khác, chỉ muốn xem thử kẻ yêu nghiệt tên Tô Mặc này, người đã khiến nàng không tiếc tự hủy căn cơ để trùng tu một đời.

Mặc dù biểu hiện lúc này của Tô Mặc kinh diễm tuyệt luân, vượt xa tưởng tượng của nhiều người.

Nhưng nàng khác với những người còn lại.

Đời này, nàng đã chứng kiến quá nhiều thiên kiêu yêu nghiệt.

Nàng từng chứng kiến kẻ sở hữu Trùng Đồng vô địch dùng một ánh mắt hủy diệt Chư Thiên tinh thần, khiến hàng tỷ sinh linh tịch diệt.

Cũng từng thấy cường giả nhục thân vô địch vượt ngang vũ trụ tinh hà, dùng uy thế vô thượng chém g·iết Vực Ngoại Chư Vương.

Cho nên.

Biểu hiện hiện giờ của Tô Mặc vẫn chưa đủ để nàng đưa ra quyết định cuối cùng.

"Cứ quan sát thêm xem sao."

Nghĩ vậy, Cơ Tử Huyên vươn bàn tay trắng nõn như ngọc, nâng ly linh quả mỹ tửu trước mặt lên, kề lên đôi môi hồng phấn quyến rũ rồi ung du·ng t·hưởng thức.

"Chiến! Hay là không chiến!?"

Xích Thiên Hoàng nhìn Tô Mặc giữa không trung, chiến ý trong mắt hắn lúc tỏ lúc mờ.

Nội tâm hắn lại càng giằng xé dữ dội.

Trước khi đến đây, hắn đúng là đã nghe danh Tô Mặc từ lâu nên mới tới dự tiệc mừng thọ mười tuổi của y, muốn nhân cơ hội này tỉ thí một phen.

Vì thế.

Hắn đã nhẫn nhịn không tranh cãi với Âm Chúc, chỉ đợi đến khi giao đấu với Tô Mặc mới thể hiện bản lĩnh của mình.

Nhưng giờ đây khi thực sự chứng kiến thực lực của Tô Mặc thì sự tự tin trong lòng hắn lại không đủ để y đứng lên thách đấu.

Còn Âm Chúc ngồi bên cạnh thì đang ôm Âm Thi của mình mân mê nghịch ngợm.

Ánh mắt hắn lại nhìn Tô Mặc đầy quái dị, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm.

Những người khác thì ai nấy đều điềm nhiên như không, ra vẻ chẳng liên quan gì đến mình.

"Nếu đã không ai muốn thách đấu ta."

"Vậy được..."

Tô Mặc đảo mắt nhìn một vòng, thấy tất cả mọi người đều im lặng, rõ ràng không có ý định thách đấu mình nên định cất lời cáo từ để kết thúc bữa tiệc.

Nhưng mà.

Đúng vào lúc này.

Một bóng người đột nhiên đứng bật dậy từ chỗ ngồi.

"Tô Thần tử quả nhiên thực lực phi phàm, tại hạ vẫn muốn đích thân lĩnh giáo thực lực của Thần tử."

Lời vừa nói ra lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía kẻ vừa đứng lên.

"Không thể nào, kẻ này là ai thế? Ngồi tít phía sau như vậy mà cũng dám đứng ra thách đấu Tô Thần tử ư?"

"Đúng thế, mấy vị công tử tiểu thư hàng đầu ngồi trên kia còn chẳng dám hó hé, thế mà hắn lại dám đứng ra vào lúc này, đúng là can đảm thật."

"Có ai biết gã này là ai không?"

"Ồ!! Ta biết rồi! Người này là Thiếu tông chủ Phong Kiếm Môn, tên là... là... À phải rồi, Hàn Phong."

"Đúng đúng... Ta cũng nhớ ra rồi. Phong Kiếm Môn chỉ là một tiểu tông môn, được mỗi một lão tổ Đại Đế sắp tọa hóa trấn giữ thôi, ở Thiên Kiếm Châu cũng chỉ thuộc hàng trung bình yếu, còn tên Hàn Phong này tuy có chút danh tiếng ở Thiên Kiếm Châu nhưng tu vi cũng chỉ mới Thiên Nhân cảnh, thiên phú tầm thường, vào được đây chắc Phong Kiếm Môn cũng tốn không ít công sức nhỉ."

"Hả...? Đùa chắc? Tu vi Thiên Nhân cảnh mà cũng dám thách đấu Tô Thần tử? Đây là tự tìm đường c·hết sao?"

"Đúng thế, chút thực lực ấy làm sao đỡ nổi một quyền của Tô Thần tử? Lỡ không cẩn thận bị người ta đ·ánh c·hết thì đúng là trò cười cho thiên hạ."

"Theo ta thấy, chắc lão tổ nhà hắn muốn cho hắn ra ngoài mở mang tầm mắt, tiện thể kết thân với Tô gia thôi. Ai ngờ thằng nhãi này lại to gan lớn mật, đúng là không biết điều."

"..."

Mọi người xung quanh chỉ trỏ Hàn Phong, bắt đầu bàn tán xôn xao.

Trong lời lẽ không giấu được vẻ khinh thường và chế nhạo.

Nhưng mà.

Hàn Phong dường như chẳng nghe thấy gì, hoàn toàn không để tâm đến lời bàn tán của người khác.

Sắc mặt hắn lạnh như băng, từng bước chân nặng nề rời khỏi chỗ ngồi, đi thẳng về phía Tô Mặc giữa võ đài.

"Ồ?"

"Thú vị đây..."

Mạc Thiên Tinh nhìn Hàn Phong bước ra, ngón tay khẽ bấm quyết, tinh quang lóe lên trong mắt, rồi kín đáo liếc sang bên phải, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Cùng lúc đó.

Tô Mặc từ từ hạ người xuống, nhìn Hàn Phong đang bước tới, khẽ nhíu mày.

Hắn đương nhiên nghe thấy những lời bàn tán xung quanh.

Tuy hắn không bận tâm việc Hàn Phong đến từ tiểu thế lực như Phong Kiếm Môn và cũng có thể tỉ thí với đối phương một phen nhưng tu vi của Hàn Phong quả thực quá yếu.

E rằng đối phương không đỡ nổi một quyền chỉ dùng một phần trăm sức lực của hắn.

Rất có thể sẽ giống Ngưu Đại Lực của Vạn Yêu Cốc, nổ tan xác tại chỗ.

Vì vậy, Tô Mặc lên tiếng khuyên nhủ:

"Ngươi chắc chắn muốn thách đấu ta chứ?"

"Với thực lực của ngươi, dù ta có đứng yên không động đậy, e rằng ngươi cũng khó lòng làm ta b·ị t·hương..."

"Khà khà khà....!"

Nào ngờ, đúng lúc này, Hàn Phong đang đứng trước mặt Tô Mặc bỗng phá lên tràng cười quái đản.

Ngay sau đó hắn cúi gập người xuống, sắc mặt trở nên cực kỳ dữ tợn.

Toàn thân hắn co giật, tứ chi vặn vẹo điên cuồng, phát ra những tiếng gầm gừ thê lương đến rợn người.

"Gừ... Gừ.. Gừ..."

"Hửm?"

"Tên này..."

Tô Mặc nhíu mày, lòng đầy nghi hoặc, cảnh giác nhìn Hàn Phong.

"Ầm!"

Ngay trong khoảnh khắc, một t·iếng n·ổ lớn vang vọng khắp nơi.

Hàn Phong đột nhiên nổ tung.

Máu tươi toàn thân hắn tức thì ngưng tụ thành vô số huyết phù quỷ dị màu máu.

Nhất thời, âm phong gào thét, huyết khí ngập trời.

Ngay sau đó, những huyết phù quỷ dị kia hóa thành vô số Huyết Hồn Lệ Quỷ dữ tợn, tràn ngập khắp đất trời.

Chúng dày đặc chi chít, nhiều không kể xiết.

Nhìn sơ qua cũng phải đến mấy vạn con.

"Không hay rồi!"

"Đây là tà thuật cổ xưa: Vạn Quỷ Đoạt Mệnh Huyết Hồn Chú!"

"Thần tử điện hạ cẩn thận!"

"C·hết tiệt!!"

"Đáng ghét!!"

Nhất thời, các Thánh tử Tô gia và những người quan tâm đến Tô Mặc đều biến sắc, liên tục kinh hô.

Chỉ là.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đám Huyết Hồn Lệ Quỷ ngập trời kia đã gào lên những tiếng thét thê lương rồi lại ngưng tụ thành vô số phù ấn đặc biệt huyền ảo quỷ dị, lao v·út về phía Tô Mặc hòng bao phủ lấy hắn.

--------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện