Chương 42 Chúng nhân kinh thán, luôn miệng gọi ca
"Chậc chậc chậc... Ta không đang mơ đấy chứ?"
"Tên Tử Huyền Không này vậy mà lại bị Tô Thần Tử đánh cho phát khóc ư?"
"Hết cách rồi, Tô Thần Tử quả thực quá mạnh."
"Một chiêu bại Tinh Thần Thánh Thể, một ánh mắt bại Tử Vi Đạo Thể, tại đây còn ai làm được điều đó?"
"Đúng vậy, e rằng đám Thần Tử Thần Nữ kia cũng chẳng thể sánh bằng."
"Phải đó... Mười năm nghe danh không bằng hôm nay gặp mặt, quả nhiên kinh vi thiên nhân."
"Tô Thần Tử xứng đáng là đệ nhất nhân trẻ tuổi của Đông Bộ Đạo Vực chúng ta."
"Đệ nhất nhân ư? Có lẽ vậy..."
Xung quanh đông đảo thiên kiêu nhìn Tử Huyền Không lúc này bị Tô Mặc đánh cho đầu heo mặt sưng, đang khóc lóc cầu xin. Ai nấy đều thổn thức không thôi và thầm cảm thán.
Đương nhiên mọi người đều cảm thấy vô cùng sợ hãi trước đồng thuật mạnh mẽ của Tô Mặc. Cái cảm giác thân thể chịu áp lực nặng nề, thần hồn có thể b·ị đ·ánh tan bất cứ lúc nào đó bọn họ không bao giờ muốn trải qua lần nữa.
Giờ khắc này Tô Mặc đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.
Tư chất vô địch!
"Đẹp trai quá... Bá khí quá... Nam tính quá..."
"Thích quá đi!"
Còn Khương Nhu Nhi và Liễu Như Yên, hai kẻ cuồng nhan sắc này, sớm đã bị hành động Tô Mặc đánh Tử Huyền Không tơi bời làm cho khuất phục. Cả hai đều mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tô Mặc, lòng rối như tơ vò, mặt đỏ bừng.
"Bạo lực quá, ta cũng muốn..."
Nhất là Liễu Như Yên, dưới vẻ ngoài trong sáng tựa mỹ nhân băng sơn lại ẩn giấu một trái tim vô cùng nóng bỏng. Nhìn Tô Mặc tát hết cái này đến cái khác lên mặt Tử Huyền Không. Trong đầu nàng dường như hiện lên một cảnh tượng khác khi Tô Mặc dùng sức vung tay tát mạnh lên "mặt". Hai tay nàng chống trước người, điên cuồng ép chặt đôi tuyết trắng căng tròn, ra vẻ muốn ôm Tô Mặc vào lòng mà hung hăng giày vò. Thân thể càng không ngừng run rẩy khe khẽ.
Dáng vẻ đó hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài trong sáng của nàng. Từ đầu đến chân đều toát ra vẻ quyến rũ của một nữ nhân trưởng thành.
Dáng vẻ này của Liễu Như Yên lập tức khiến một vài thiếu niên thiên kiêu chưa từng trải đời xem đến suýt nữa thì lật cả bàn. Thậm chí một số thiếu niên tâm trí không đủ vững vàng đã trực tiếp dâng hiến lần đầu tiên trong đời.
Có thể thấy sức hấp dẫn của nàng hung tàn đến mức nào! Vô hình trung đã hủy diệt hàng triệu sinh mệnh bé nhỏ.
"Người em họ lớn này của ta, không nói gì khác, tướng mạo phi phàm mà thực lực lại nghịch thiên thế này, ha ha ha... Sướng!"
Mộ Dung Kiệt nhìn Tô Mặc giữa sân, tâm trạng cực kỳ phấn khích, cứ như chính mình vừa đánh bại Tử Huyền Không vậy, thật là kích động không thôi. Có lẽ trong số những người có mặt, chỉ hắn mới có thể cảm nhận được việc có một người em họ lợi hại như vậy là chuyện vui đến nhường nào.
Còn Mộ Dung Tuyết cũng kích động mặt mày hớn hở, nàng đứng dậy ưỡn ngực ngẩng cao đầu hô lên:
"Tô Mặc ca ca giỏi quá!"
Tô Mặc nào biết mình đã vô tình gieo một hạt giống không thể xóa nhòa vào tâm hồn non nớt ấy.
Mà các Thánh Tử của Tô gia lúc này cũng bị sức mạnh to lớn mà Tô Mặc thể hiện làm cho khuất phục. Ngay cả Tô Man, với tư cách là đệ nhất Thánh Tử Tô gia, tu vi chỉ cách Pháp Tướng cảnh một bước, tự nhận thực lực bất phàm, giờ phút này cũng không khỏi thầm cảm thán.
"Thần Tử điện hạ quả nhiên rất mạnh, ta thua xa..."
Trước đó, dù Tô Man đã nghe tin đồn về sức mạnh thể chất đạt trăm tỷ của Tô Mặc nhưng trong lòng hắn vẫn có chút khúc mắc với Tô Mặc, muốn cùng Tô Mặc đánh một trận để chứng minh bản thân. Suy cho cùng nếu không có Tô Mặc, hắn rất có thể đã trở thành người được chọn làm Thần Tử Tô gia.
Ngoại trừ hắn ra thì các Thánh Tử Tô gia khác phần lớn đều có suy nghĩ tương tự. Dù mọi người đều công nhận thân phận Thần Tử của Tô Mặc do Tô Thái Bạch lập nên nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có chút không phục, muốn cùng Tô Mặc so tài cao thấp. Bởi vì kể từ khi có Tô Mặc, phần lớn tài nguyên của Tô gia đều dồn hết cho hắn. Bọn họ tuy không bị ảnh hưởng nhiều nhưng vẫn có chút eo hẹp. Gia tộc chỉ đảm bảo tu hành cơ bản và phúc lợi gia tộc cho họ còn những phúc lợi tài nguyên đặc biệt trước kia đã giảm đi không ít. Điều này khiến họ phải lãng phí thời gian và tinh lực để tìm kiếm tài nguyên tu hành cho bản thân.
Mà Tô Mặc bao năm nay trước giờ không hề lộ diện nên bọn họ cũng không có cơ hội tỉ thí với hắn. Vì vậy bọn họ vốn định nhân cơ hội tốt trong bữa tiệc mười tuổi của Tô Mặc hôm nay để tỉ thí một phen với hắn.
Kết quả là...
May thật, may mà không lên, nếu không chắc chắn ăn đòn rồi.
"Sớm biết Thần Tử điện hạ mạnh như vậy thì ta đã bắt chước Tô Vô Địch bế quan cho xong."
"Đúng thế, Thần Tử điện hạ mạnh mẽ đến vậy thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng của ta, ta tự thấy hổ thẹn, nhưng mà... tên Tô Vô Địch kia chắc chắn biết chuyện gì đó, nếu không thì một kẻ bình thường chẳng bao giờ bế quan như hắn tuyệt đối sẽ không đòi bế quan vào lúc này."
"Thái Bạch lão tổ là lão tổ huyết thống trực hệ của tên Tô Vô Địch đó, có lẽ Tô Vô Địch đã biết tin gì từ chỗ Thái Bạch lão tổ rồi, nếu không với cái tính hiếu chiến của hắn thì tuyệt đối không thể không ra mặt."
"Tên này có tin tức mà không báo cho chúng ta, hại chúng ta chạy tới đây toi công, không khéo còn bị Thần Tử điện hạ đánh cho một trận, thật không có nghĩa khí!"
"Chúng ta tính sai rồi..."
"Đợi lát nữa về chúng ta cùng đi tìm tên đó tính sổ, đánh hắn thành đầu heo luôn."
"Ha ha ha... Được."
Một đám Thánh Tử Thánh Nữ Tô gia nhao nhao bàn tán khe khẽ. Sự cường đại của Tô Mặc bọn họ đã được chứng kiến. Không thể địch nổi! Nhưng tâm tư của Tô Vô Địch cũng bị mọi người phát hiện. Ai nấy đều cảm thấy cạn lời. Họ không nhịn được cười rồi liên kết lại, chuẩn bị sau khi yến tiệc kết thúc sẽ cùng nhau dạy dỗ Tô Vô Địch một phen.
Bên kia.
Tô Mặc thấy tên Tử Huyền Không này dường như đã thật sự biết lỗi. Ngọn lửa giận trong lòng cũng nguôi đi quá nửa nên hắn không ra tay nữa mà chỉ khẽ phất tay nói:
"Cút về đi!"
Qua thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này hắn cũng nhìn ra được Tử Huyền Không này vẫn còn tâm tính thiếu niên. Có chút thực lực nhưng không nhiều, lại còn đặc biệt thích ra vẻ. Động một tí là lại vung mái tóc tím làm màu. Nhưng bản tính không xấu. Vì vậy Tô Mặc cũng không thực sự chấp nhặt với hắn. Nếu không thì chắc chắn sẽ giống Diệp Thần lúc trước, phải nằm mà ra ngoài.
"Vâng vâng vâng... Mặc ca ngài cứ bận việc, ta đi trước đây."
Tử Huyền Không nghe lời Tô Mặc nói thì lập tức như được đại xá, ôm đầu bỏ chạy. Tên này bị Tô Mặc đánh cho một trận tơi bời nên thật sự sợ rồi. Mở miệng ngậm miệng đều là "ca". Hắn hoảng loạn ôm đầu chạy về chỗ ngồi của mình, cúi đầu gặm nhấm v·ết t·hương trong lòng và trên thân thể.
Còn những lời bàn tán xung quanh thì hắn chẳng nghe lọt tai chút nào. Hắn chỉ biết hôm nay mất mặt quá rồi. Còn Khương Nhu Nhi ở bên cạnh thì hắn đến liếc một cái cũng không dám. Lúc này hắn như ngồi trên đống lửa, chỉ mong yến tiệc mau chóng kết thúc.
Cùng lúc đó.
Thân ảnh Tô Mặc phiêu phù giữa không trung, đứng lăng không nhìn xuống toàn trường. Lạnh giọng nói:
"Còn ai muốn thách đấu nữa không!?"
--------------------
"Chậc chậc chậc... Ta không đang mơ đấy chứ?"
"Tên Tử Huyền Không này vậy mà lại bị Tô Thần Tử đánh cho phát khóc ư?"
"Hết cách rồi, Tô Thần Tử quả thực quá mạnh."
"Một chiêu bại Tinh Thần Thánh Thể, một ánh mắt bại Tử Vi Đạo Thể, tại đây còn ai làm được điều đó?"
"Đúng vậy, e rằng đám Thần Tử Thần Nữ kia cũng chẳng thể sánh bằng."
"Phải đó... Mười năm nghe danh không bằng hôm nay gặp mặt, quả nhiên kinh vi thiên nhân."
"Tô Thần Tử xứng đáng là đệ nhất nhân trẻ tuổi của Đông Bộ Đạo Vực chúng ta."
"Đệ nhất nhân ư? Có lẽ vậy..."
Xung quanh đông đảo thiên kiêu nhìn Tử Huyền Không lúc này bị Tô Mặc đánh cho đầu heo mặt sưng, đang khóc lóc cầu xin. Ai nấy đều thổn thức không thôi và thầm cảm thán.
Đương nhiên mọi người đều cảm thấy vô cùng sợ hãi trước đồng thuật mạnh mẽ của Tô Mặc. Cái cảm giác thân thể chịu áp lực nặng nề, thần hồn có thể b·ị đ·ánh tan bất cứ lúc nào đó bọn họ không bao giờ muốn trải qua lần nữa.
Giờ khắc này Tô Mặc đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.
Tư chất vô địch!
"Đẹp trai quá... Bá khí quá... Nam tính quá..."
"Thích quá đi!"
Còn Khương Nhu Nhi và Liễu Như Yên, hai kẻ cuồng nhan sắc này, sớm đã bị hành động Tô Mặc đánh Tử Huyền Không tơi bời làm cho khuất phục. Cả hai đều mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tô Mặc, lòng rối như tơ vò, mặt đỏ bừng.
"Bạo lực quá, ta cũng muốn..."
Nhất là Liễu Như Yên, dưới vẻ ngoài trong sáng tựa mỹ nhân băng sơn lại ẩn giấu một trái tim vô cùng nóng bỏng. Nhìn Tô Mặc tát hết cái này đến cái khác lên mặt Tử Huyền Không. Trong đầu nàng dường như hiện lên một cảnh tượng khác khi Tô Mặc dùng sức vung tay tát mạnh lên "mặt". Hai tay nàng chống trước người, điên cuồng ép chặt đôi tuyết trắng căng tròn, ra vẻ muốn ôm Tô Mặc vào lòng mà hung hăng giày vò. Thân thể càng không ngừng run rẩy khe khẽ.
Dáng vẻ đó hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài trong sáng của nàng. Từ đầu đến chân đều toát ra vẻ quyến rũ của một nữ nhân trưởng thành.
Dáng vẻ này của Liễu Như Yên lập tức khiến một vài thiếu niên thiên kiêu chưa từng trải đời xem đến suýt nữa thì lật cả bàn. Thậm chí một số thiếu niên tâm trí không đủ vững vàng đã trực tiếp dâng hiến lần đầu tiên trong đời.
Có thể thấy sức hấp dẫn của nàng hung tàn đến mức nào! Vô hình trung đã hủy diệt hàng triệu sinh mệnh bé nhỏ.
"Người em họ lớn này của ta, không nói gì khác, tướng mạo phi phàm mà thực lực lại nghịch thiên thế này, ha ha ha... Sướng!"
Mộ Dung Kiệt nhìn Tô Mặc giữa sân, tâm trạng cực kỳ phấn khích, cứ như chính mình vừa đánh bại Tử Huyền Không vậy, thật là kích động không thôi. Có lẽ trong số những người có mặt, chỉ hắn mới có thể cảm nhận được việc có một người em họ lợi hại như vậy là chuyện vui đến nhường nào.
Còn Mộ Dung Tuyết cũng kích động mặt mày hớn hở, nàng đứng dậy ưỡn ngực ngẩng cao đầu hô lên:
"Tô Mặc ca ca giỏi quá!"
Tô Mặc nào biết mình đã vô tình gieo một hạt giống không thể xóa nhòa vào tâm hồn non nớt ấy.
Mà các Thánh Tử của Tô gia lúc này cũng bị sức mạnh to lớn mà Tô Mặc thể hiện làm cho khuất phục. Ngay cả Tô Man, với tư cách là đệ nhất Thánh Tử Tô gia, tu vi chỉ cách Pháp Tướng cảnh một bước, tự nhận thực lực bất phàm, giờ phút này cũng không khỏi thầm cảm thán.
"Thần Tử điện hạ quả nhiên rất mạnh, ta thua xa..."
Trước đó, dù Tô Man đã nghe tin đồn về sức mạnh thể chất đạt trăm tỷ của Tô Mặc nhưng trong lòng hắn vẫn có chút khúc mắc với Tô Mặc, muốn cùng Tô Mặc đánh một trận để chứng minh bản thân. Suy cho cùng nếu không có Tô Mặc, hắn rất có thể đã trở thành người được chọn làm Thần Tử Tô gia.
Ngoại trừ hắn ra thì các Thánh Tử Tô gia khác phần lớn đều có suy nghĩ tương tự. Dù mọi người đều công nhận thân phận Thần Tử của Tô Mặc do Tô Thái Bạch lập nên nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có chút không phục, muốn cùng Tô Mặc so tài cao thấp. Bởi vì kể từ khi có Tô Mặc, phần lớn tài nguyên của Tô gia đều dồn hết cho hắn. Bọn họ tuy không bị ảnh hưởng nhiều nhưng vẫn có chút eo hẹp. Gia tộc chỉ đảm bảo tu hành cơ bản và phúc lợi gia tộc cho họ còn những phúc lợi tài nguyên đặc biệt trước kia đã giảm đi không ít. Điều này khiến họ phải lãng phí thời gian và tinh lực để tìm kiếm tài nguyên tu hành cho bản thân.
Mà Tô Mặc bao năm nay trước giờ không hề lộ diện nên bọn họ cũng không có cơ hội tỉ thí với hắn. Vì vậy bọn họ vốn định nhân cơ hội tốt trong bữa tiệc mười tuổi của Tô Mặc hôm nay để tỉ thí một phen với hắn.
Kết quả là...
May thật, may mà không lên, nếu không chắc chắn ăn đòn rồi.
"Sớm biết Thần Tử điện hạ mạnh như vậy thì ta đã bắt chước Tô Vô Địch bế quan cho xong."
"Đúng thế, Thần Tử điện hạ mạnh mẽ đến vậy thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng của ta, ta tự thấy hổ thẹn, nhưng mà... tên Tô Vô Địch kia chắc chắn biết chuyện gì đó, nếu không thì một kẻ bình thường chẳng bao giờ bế quan như hắn tuyệt đối sẽ không đòi bế quan vào lúc này."
"Thái Bạch lão tổ là lão tổ huyết thống trực hệ của tên Tô Vô Địch đó, có lẽ Tô Vô Địch đã biết tin gì từ chỗ Thái Bạch lão tổ rồi, nếu không với cái tính hiếu chiến của hắn thì tuyệt đối không thể không ra mặt."
"Tên này có tin tức mà không báo cho chúng ta, hại chúng ta chạy tới đây toi công, không khéo còn bị Thần Tử điện hạ đánh cho một trận, thật không có nghĩa khí!"
"Chúng ta tính sai rồi..."
"Đợi lát nữa về chúng ta cùng đi tìm tên đó tính sổ, đánh hắn thành đầu heo luôn."
"Ha ha ha... Được."
Một đám Thánh Tử Thánh Nữ Tô gia nhao nhao bàn tán khe khẽ. Sự cường đại của Tô Mặc bọn họ đã được chứng kiến. Không thể địch nổi! Nhưng tâm tư của Tô Vô Địch cũng bị mọi người phát hiện. Ai nấy đều cảm thấy cạn lời. Họ không nhịn được cười rồi liên kết lại, chuẩn bị sau khi yến tiệc kết thúc sẽ cùng nhau dạy dỗ Tô Vô Địch một phen.
Bên kia.
Tô Mặc thấy tên Tử Huyền Không này dường như đã thật sự biết lỗi. Ngọn lửa giận trong lòng cũng nguôi đi quá nửa nên hắn không ra tay nữa mà chỉ khẽ phất tay nói:
"Cút về đi!"
Qua thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này hắn cũng nhìn ra được Tử Huyền Không này vẫn còn tâm tính thiếu niên. Có chút thực lực nhưng không nhiều, lại còn đặc biệt thích ra vẻ. Động một tí là lại vung mái tóc tím làm màu. Nhưng bản tính không xấu. Vì vậy Tô Mặc cũng không thực sự chấp nhặt với hắn. Nếu không thì chắc chắn sẽ giống Diệp Thần lúc trước, phải nằm mà ra ngoài.
"Vâng vâng vâng... Mặc ca ngài cứ bận việc, ta đi trước đây."
Tử Huyền Không nghe lời Tô Mặc nói thì lập tức như được đại xá, ôm đầu bỏ chạy. Tên này bị Tô Mặc đánh cho một trận tơi bời nên thật sự sợ rồi. Mở miệng ngậm miệng đều là "ca". Hắn hoảng loạn ôm đầu chạy về chỗ ngồi của mình, cúi đầu gặm nhấm v·ết t·hương trong lòng và trên thân thể.
Còn những lời bàn tán xung quanh thì hắn chẳng nghe lọt tai chút nào. Hắn chỉ biết hôm nay mất mặt quá rồi. Còn Khương Nhu Nhi ở bên cạnh thì hắn đến liếc một cái cũng không dám. Lúc này hắn như ngồi trên đống lửa, chỉ mong yến tiệc mau chóng kết thúc.
Cùng lúc đó.
Thân ảnh Tô Mặc phiêu phù giữa không trung, đứng lăng không nhìn xuống toàn trường. Lạnh giọng nói:
"Còn ai muốn thách đấu nữa không!?"
--------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương