Dịch: Hoangforever

***

Tàu điện ngầm dừng lại giữa ngay cây cầu Dongho.

“Lạy Chúa tôi…”

Vài người sống sót đứng dậy và nhìn ra quang cảnh bên ngoài. Một Seoul đổ nát với những tòa nhà sụp đổ. Một con quái vật khổng lồ nhìn giống như con rắn đang ăn mảnh vỡ của những chiếc phi cơ bị rơi xuống sông Hàn.

“Nó… nó là gì vậy???…”

Tôi nhận ra con quái vật đó. Một con ichthyizard. (1) Một loài quái vật thường được biết đến với tên gọi là Rắn biển. Sau này nó được xếp vào nhóm quái vật hạng 7 của thế giới Con Đường Sinh Tồn.

Một trong những con ichthyizard kia nhìn về phía chúng tôi.

“U-Uwaaah! Nó tới kìa!”

Mọi người hoảng sợ hét lên. Thế nhưng tôi cũng chỉ thờ ơ nhìn nó đang tới gần. Mấy con này không phải là mối đe dọa.

Ku..ru….ru..rung!

Con ichthyizard lượn một vòng sau đó lặn xuống đáy sông Hàn. Trong thế giới của Con Đường Sinh Tồn, “kịch bản” được ưu tiên hàng đầu. Chừng nào còn được bảo vệ bởi “kịch bản”, chúng ta không cần phải đối phó với những con quái vật như vậy. Ít nhất là hiện tại.

[Thanh toán phần thưởng bị hoãn lại do kịch bản bị kiểm tra bất ngờ.Xin vui lòng chờ đợi.]

Đáng lẽ ra việc thanh toán phần thưởng đã được bắt đầu ngay lập tức, thế nhưng do cái bảng thông báo lỗi nổi trình ình giữa không khí này mà việc đó bị hoãn lại.

Có lẽ là do tôi.

Tôi nhìn xuống cái xác không đầu của Kim Namwoon. Theo Con đường Sinh tồn, Kim Namwoon là người giết hầu hết những người trong toa tàu này và chuyển sang kịch bản tiếp theo. Nhưng tôi đã ngăn cản hắn.

Nếu suy đoán của tôi là đúng thì những kẻ tức giận trước cái chết của Kim Namwoon kia sẽ xuất hiện.

Ở đây ư?

Không.

Họ đang ở trên bầu trời.

[Do nhân vật  ‘Kim Namwoon’ bị chết, nên có hai chòm sao thù địch một ít với bạn]

Các chòm sao.

Họ là những sinh vật bí ẩn trong Con đường Sinh tồn.

Họ ngồi xem tất cả mọi thứ ở đây từ những hành tinh xa xôi và là kẻ chủ mưu của thảm kịch này.

Khi dấu hiệu sự ưa thích của các chòm sao xuất hiện, tôi nhận ra rằng mọi chuyện thực sự đã bắt đầu.

Thật khôi hài. Mới hôm qua, vị trí của chúng tôi vẫn còn đối ngược với nhau. Ấy vậy mà hiện tại họ lại là những người theo dõi tôi.

[Một số chòm sao ngưỡng mộ kịch bản của bạn.]

[Các chòm sao đã tài trợ bạn 500 vàng.]

Nếu đã có một vài chòm sao không thích tôi thì chắc chắn cũng sẽ có một số chòm sao thích tôi. Dù sao đi chăng nữa, tình huống này cũng chẳng dễ chịu chút nào. Đối phó với họ lúc này?? Nói thực, tôi chẳng thể làm gì được họ vào lúc này.

Đang là lượt tôi đóng vai thằng hề mà.

Tôi nhặt con dao gấp của Kim Namwoon lên và suy nghĩ.

“Cứ chờ đó. Kiểu gì các người cũng phải trả giá bằng mạng sống của mình.”

“…Dokja-ssi? Anh ổn không vậy?”

Tôi ngẩng lên và bắt gặp khuôn mặt của Yoo Sangah . Vai cô trùng xuống. Máu vấy lên áo trắng và một phần đôi tất của cô. Tôi quên khuấy mất cô nàng Yoo Sangah này. Thế là, tôi nắm lấy tay cô nàng và nói,

“Thật xin lỗi. Tôi không cứu được bà ấy.”

Tôi quay sang nhìn cái xác không đầu của bà lão. Tôi còn không biết tên của bà ấy. Trong tương lai, sẽ có nhiều người chết như vậy.

Yoo Sangah nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

“Làm sao mà Dokja-ssi…”

“Hả?”

“Ah, không có gì. Hơn nữa… Cảm ơn anh.”

“Ý cô là sao?”

“Tôi…”

Tôi chậm rãi nghĩ lại cảnh lúc trước. Tôi đã ném hộp đựng côn trùng về phía Yoo Sangah. Tôi biết cô ấy đang nghĩ gì,

“Chỉ là tình cờ thôi. Không có lần thứ hai đâu.”

“Ah…”

Yoo Sangah im lặng gật đầu.

Mặc dù không biết được sự thật thế nhưng cô ấy là người rất thông minh. Cô ấy hiểu tôi nói những gì. Có người thì sống có người thì chết sau vì lựa chọn của tôi. Bất kể là ai sống sót, thì tôi cũng không xứng đáng có được lời cảm ơn này.

[Wow, thật tuyệt vời]

Con dokkaebi lại một lần nữa xuất hiện giữa không trung.

[Chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy?? Ta mới chỉ vừa mới đi xem toa khác một chút thôi mà…]

Khuôn mặt con dokkaebi hiện ra sự ngạc nhiên pha lẫn sự vui mừng. Những ngôi sao lấp lánh trôi nổi trên đầu nó.

Tôi đếm số sao.

Một, hai, ba…

Hai mươi, hai mươi mốt.

Có tổng cộng hai mươi mốt ngôi sao.

Nó không vui mới là lạ.

[21 người đã kết nối kênh của tôi…ha ha ha, Nó không phải rất tuyệt vời sao?? Trời ạ, cảm ơn các ngài đã tài trợ! Ha ha ha….Mọi người, các bạn đã thể hiện ra giá trị của mình chưa?]

Số lượng ngôi sao đồng nghĩa với số lượng chòm sao đã kết nối tới kênh.

21 cũng không phải là nhiều, nhưng đối với con dokkaebi tân binh như nó thì đây là một con số đáng ngạc nhiên.

[Số người sống sót còn khá cao đấy?? Anh chàng ở toa tàu bên kia đúng là một tên điên mà…Có vẻ như mọi chuyện ngày hôm nay khá là thú vị đấy]

Con dokkaebi điều khiển thứ gì đó trên không trung.

Một lúc sau, danh sách những người sống sót liền xuất hiện.

[Những người sống sót trên tuyến tàu 3434 tới Bulgwang, Toa tàu 3807: Kim Dokja, Lee Hyunsung, Yoo Sangah, Han Myungoh và Lee Gilyoung. Tổng cộng có năm người sống sót.]

Năm người. Nhiều hơn tôi nghĩ đấy.

Tôi nhìn từng người sống sót ở đây.

Lee Hyunsung có năng lực thể chất tốt và thân thủ nhanh nhẹn, chuyện anh ta sống sót cũng không có gì là lạ.

Tôi cũng mong đợi Yoo Sangah sẽ sống sót – ở một mức độ nào đó.

Ngoài ra, còn có Lee Gilyoung. Nếu như tôi đoán không sau, ‘Lee Gilyoung’ chính là tên của cậu bé đang đứng cạnh tôi. Chất lỏng từ con chấu chấu bị nghiền nát vẫn đang còn chảy ở lòng bàn tay nó. Nó đã bóp chết con châu chấu mà tôi đưa cho nó.

Thằng bé đang nhìn mẹ của mình, một cái xác không đầu. Mẹ cậu bé đã bỏ rơi thằng bé và tham gia vào cuộc giết chết bà lão kia. Nó theo dõi hành động này từ đầu tới cuối. Cũng chẳng phải cảm thông hay là thương hại thằng bé gì đâu.

Nói trắng ra thì, đó là…

Đúng vậy, là ‘Đạo đức giả’ đấy.

“Này nhóc.”

Thằng bé nghe thấy tôi gọi chậm rãi quay đầu lại và nhìn tôi. Tôi có thể nhìn ra sự sợ hãi trong đôi mắt của thằng bé.

Không thể trách nó được, đó là bản năng con người. Thằng bé này nó còn chẳng buồn đau khi thấy mẹ mình bị chết. Mà chỉ là sợ hãi, sợ hãi tới lượt chết của mình.

Đó là điều hiển nhiên. Dù sao nó cũng chỉ là con người.

“Em có muốn được sống không?”

Hai con mắt nó run rẩy đầy lo lắng. Cơ thể run lên cầm cập, không sao cầm lại được. Rồi từ từ, chậm rãi gật đầu.

“Vậy thì, sau này hãy đi với anh.”

Lee Gilyoung nghe thấy vậy, liền từ từ đi tới gần chỗ tôi. Yoo Sangah thì nhìn tôi với một ánh mắt ngưỡng mộ. Còn tôi thì vô tình tạo ra một sự hiểu lầm khác. Thực ra, tôi đâu có muốn họ hiểu lầm mình như vậy. Mục tiêu của tôi cũng không phải là sự hiểu lầm của Yoo Sangah.

[Một số chòm sao ấn tượng với việc làm tốt của bạn]

[Các chòm sao đã tài trợ bạn 200 vàng.]

Tôi không nghĩ hành động vừa rồi của tôi là hèn hạ. Dù sao tôi cũng muốn mình được sống.

Dựa trên những sự kiện sắp xảy ra sắp tới, việc thu hút sự chú ý của các chòm sao lúc này là việc làm vô cùng quan trọng.

“Ngài…Ngài sẽ thả chúng tôi ra chứ? Chẳng phải ngài đã nhận được những gì mình muốn rồi sao?”

Han Myungoh với chiếc áo rách tả tơi, hét lên một tiếng cách con dokkaebi tầm chục bước chân.

Trưởng Phòng Han Myungoh….Hắn ta đúng thật là một kẻ may mắn.

Tôi vẫn luôn thầm thắc mắc trong đầu rằng cái tên Han Myungoh kia giàu tới như vậy tại sao hắn lại đi tàu ngầm. Không phải hắn vừa mới khoe chiếc xe Mercedes-Benz Hạng S đời mới nhất cách đây không lâu hay sao.

[Hrmm, thả? Người đã nhìn ra bên ngoài chưa? Người có thực sự muốn ra ngoài đó không?]

Con dokkaebi cười khúc khích, hỏi.

[Đó là một việc làm đáng ngưỡng mộ đấy. Thực ra, ta cũng không mong đợi gì nhiều từ chiếc tàu ngầm này nhưng các người lại có thể vượt qua được kịch bản đầu tiên. Điều đó chứng tỏ, giòi bọ cũng đáng được sống mà]

Câu nói của nó khiến chúng tôi nhận ra vị trí của mình. Có lẽ chúng tôi cũng giống như đám châu chấu kia ở trong mắt nó.

[Nào nào, ta có nên tặng thưởng cho các người vì các người đã vượt qua khó khăn không nhỉ?? Chẳng hạn như phần thưởng của kịch bản đầu tiên, bạn có quyền nhận được sự bảo hộ của các chòm sao. Waahhh! Thấy sao hả? Các người có mong đợi nó không?  Hmm, chẳng có nhiệt tình gì cả. Đây quả thực là một vấn đề lớn đấy.]

Phản ứng thế này cũng là điều hiển nhiên. Tôi là người duy nhất ở đây biết được “chòm sao” và “bảo hộ” có nghĩa là gì.

Sự bảo hộ của các chòm sao. Ý nghĩa của nó rất là rõ ràng.

Một trong những sự kiện quan trọng của Con Đường Sinh Tồn, “lựa chọn sự bảo hộ” sắp sửa bắt đầu.

[Hmm, ai cũng bối rối hết nhỉ. Nói một cách đơn giản như thế này. Hiện tại, các người quá yếu đuối. Nếu như ta ném các người vào những kịch bản tiếp theo, chắc chắn các người sẽ bị giết chết bởi những con chuột đất yếu kém kia, chứ đừng nói tới con ‘kruk’. Nhưng may thay, có một số người tuyệt vời trong vũ trụ thương hại các người và muốn bảo hộ cho các ngươi. Các người có hiểu ta những điều ta đang nói không?]

Lee Hyunsung cuối cùng không chịu đựng nổi, mở miệng nói,

“Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Ai đang bảo hộ cho ai chứ?”

[Hmm, đúng là đàn gảy tai trâu mà. Chẳng phải ở Hàn Quốc có một câu thành ngữ là trăm nghe không bằng mắt thấy sao? Vậy tự mình trải nghiệm đi nhá. Và, những người thiếu may mắn hơn có thể không có được cơ hội này đâu.  Hahaha!]

Tôi cực kỳ căng thẳng. Từ giờ trở đi – Một lựa chọn sáng suốt ở đây sẽ giúp cho sự sống sót của tôi ở trong tương lai dễ thở hơn nhiều.

 

“Dokja-ssi? Tự nhiên có hai lựa chọn bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi…”

“Có hỏi thì tôi cũng không biết gì đâu.”

Tôi nói dối để tránh bị nghi ngờ. Cơ mà, tận hai lựa chọn luôn. Yoo Sangah khá là may mắn đấy.

“Cứ thoải mái mà chọn đi. Tưởng tượng nó là bài kiểm tra năng khiếu đấy.”

“Kiểm tra năng khiếu…”

“Cũng có ai hiểu được tình huống hiện tại đâu. Vậy cớ gì lại không thoải mái mà làm?”

“Ah… Tôi hiểu rồi.”

Yoo Sangah im lặng và nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Như vừa bắt gặp thứ gì đó vô cùng bí hiểm, cô ấy mang một biểu hiện thật thâm thúy. Những người khác cũng đột nhiên im lặng theo. Ai cũng đang bận đọc những lựa chọn trước mặt mình. Riêng tôi cũng có một vài cái để xem xét.

[Chọn lọc Bảo trợ]

-Xin hãy chọn nhà bảo trợ của mình

-Nhà bảo trợ bạn chọn sẽ là người hỗ trợ sức mạnh cho bạn.

1. Hắc Hỏa Vực Long.

2. Thẩm phán Quỷ diện Hỏa Thiêng.

3. Kẻ Mưu phản Bí mật.

4. Tù nhân của Vòng Kim Cô.

Bốn lựa chọn tựa như một câu đó. Có nghĩa rằng đang có bốn hoàng đới muốn tôi trở thành hiện thân của họ. Bốn cũng không phải là nhỏ vì tên nhân vật chính của Con đường Sinh tồn cũng chỉ nhận được năm lựa chọn trong lần đầu của hắn.

Các hoàng đới không bao giờ để lộ tên thật của mình. Do đó, tất cả những người muốn người kí hợp đồng phải suy luận được danh tính của hoàng đới thông qua những từ như ‘vực long’, hay ‘quỷ diện’. Dĩ nhiên, mấy loại câu đố này chẳng có nghĩa lý gì với tôi, độc giả chân chính của Con đường Sinh tồn cả.

Xem nào.

Đầu tiên là ‘Hắc Hỏa Vực Long’. Theo những gì tôi nhớ thì tên hoàng đới này là một thực thể đầy mạnh mẽ đứng đầu một nhóm hoàng đới khác với cái tên là Hắc Vân. Tôi quên mất tên thật của hắn rồi nhưng nhớ mang máng thì nó là một cái tên rất rất dài. Lợi thế của tên hoàng đới này là ban tặng cho hiện thân một sức tấn công khủng khiếp. Trong những ngày đầu thì thể chất và sức mạnh là những nhu cầu thiết yếu, vậy nên cái tên hoàng đới Hắc Hỏa Vực Long là mạnh nhất trong giai đoạn này.

Dĩ nhiên, sẽ có những hạn chế đối với năng lực này. Càng vận dụng sức mạnh của hắn nhiều thì tâm trí người dùng càng bị tha hóa và cuối cùng hiện thân của hắn sẽ trở thành một tên sát nhân điên loạn. Tên hoàng đới này thường bảo trợ những kẻ có thuộc tính ‘chuuni’… không hiểu sao hắn ta lại chọn tôi.

Tôi thấy khó chịu và gạch bỏ tên này.

Người thứ hai, Thẩm phán Quỷ diện Hỏa Thiêng. Không tin nổi là tôi lại đang nhìn thấy lựa chọn này. Bằng cách nào đó mà xúc cảm mạnh mẽ của tôi ngày càng lớn mạnh hơn. Mới nhìn qua thì cái tên này tràn đầy ám khí. Tuy nhiên, đây lại chính là một cái bẫy dành cho những kẻ quỷ quyệt. ‘Quỷ diện’ ở đây có nghĩa là ‘không phải là quỷ’. Sau đó còn có hai từ ‘thẩm phán’ và ‘lửa thiêng’.

Một thực thể không phải là quỷ thực thi phán xét thông qua ngọn lửa thiêng. Nghịch lý thay, danh tính thực sự của hoàng đới này lại chính là một thiên thần. Nếu tôi nhớ đúng thì, đây là Tổng Lãnh Thiên Thần Uriel… Thực ra, tôi nhớ được là vì có ai đó trong tiểu thuyết đã chọn hoàng đới này làm nhà bảo trợ.

Đây là một sự lựa chọn khá tốt. Nhưng vẫn suy xét lại. Các hoàng đới của hệ thống ‘chính trực tuyệt đối’ sẽ áp đặt những hạn chế đầy vô lý nếu tôi muốn dùng đến nguồn sức mạnh khủng khiếp của họ.

Người thứ ba, Kẻ Mưu phản Bí mật. Đây là lần đầu tôi nhìn thấy cái tên này, dù bản thân là độc giả chân chính của Con đường Sinh tồn. Có thể cái tên này đã từng được nhắc qua nhưng… tôi chẳng nhớ được gì cả. Nếu tôi có thể đọc lại Con đường Sinh tồn kỹ càng thêm lần nữa, có lẽ tôi sẽ cảm nhận được gì đó từ hoàng đới này.

Tuy nhiên, tôi khá chắc là tên hoàng đới này chẳng phải là thực thể mạnh mẽ gì cả. Ngoài cái từ bổ nghĩa đầy rõ ràng kia ra, thì thậm chí còn chẳng có lấy một ‘danh từ tử tế’ nào. Kẻ Mưu phản Bí mật, quá ư là đơn giản cho một vị hoàng đới. Cái này cũng phải suy xét lại.

Cuối cùng, chỉ còn Tù nhân của Vòng Kim Cô. Tim tôi lỡ một nhịp trước lựa chọn thứ tư này. Tôi không ngờ được rằng vị hoàng đới này lại xuất hiện sớm thế. Tôi nghi ngờ rằng mắt mình có nhìn nhầm hay không. Tuy nhiên, trước mắt tôi vẫn là ‘Tù nhân của Vòng Kim Cô’ không thể lẫn đi đâu được. Mới nhìn qua, cái tên này biểu hiện một hình ảnh giác tiêu cực vì từ ‘tù nhân’. Tuy nhiên, thứ đáng chú ý chính là ‘Vòng Kim Cô’.

Vòng Kim Cô. Nhà tù nhỏ nhất trên thế giới. Ai có đọc qua Tây Du Ký khi còn nhỏ ắt sẽ nhận ra ẩn ý này. Chỉ có một tù nhân duy nhất bị giam bởi Vòng Kim Cô trong cả chuyến du hành đi từ phía đông xa xôi về miền viễn tây cực lạc.

Là chủ nhân của Hoa Quả Sơn, người phải sống trong gian khổ vì xiềng xích trên đầu mình. Là Mĩ Hầu Vương với ‘ánh mắt tựa vàng, đôi mắt rực lửa’. Chính là Tề Thiên Đại Thánh, Tôn Ngộ Không.

Trong những nhân vật đã từng xuất hiện trong bộ tiểu thuyết, có một người được bảo trợ bởi Tôn Ngộ Không. Anh ta sở hữu một nguồn sức mạnh phi thường, có thể quét sạch cả hàng trăm hiện thân khác và giết chết hàng ngàn kẻ địch chỉ với một tia sét. Tác giả đã bỏ ra rất nhiều công sức để diễn tả phần này nên tôi nhớ nó rất rõ.

Tôi không biết vì sao mà một hoàng đới mạnh như vậy lại có hứng thú với tôi nhưng nếu tôi trở thành hiện thân của Tề Thiên Đại Thánh, tôi sẽ có thể sống sót trong thế giới này dễ dàng hơn bất kỳ ai khác. Tuy nhiên…

Tôi nhanh chóng nhìn qua cánh cửa kết nối giữa toa tàu của tôi với toa phía trước. Đằng sau cánh cửa đó, ‘hắn’ đang nhìn vào màn hình lựa chọn như tôi. Nếu tôi chọn Tề Thiên Đại Thánh… Liệu tôi có thể thắng hắn chứ?

[Chỉ còn một phút để hoàn thành sự kiện Chọn lọc Bảo trợ.]

Thời gian sắp hết rồi. Tôi thở phào một tiếng và nhìn qua những lựa chọn của mình. Những nỗi lo lắng của tôi cũng nhanh chóng biến mất.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

450 total views, 3 views today

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện