Chương 27 Tiến Về Tàng Bảo Các, Động Thiên Dựng Linh

"Cái gì!?"

"Vậy mà lại nứt thật ư!?"

"Hí... Cú đấm này của Thần Tử Điện Hạ mạnh thật!"

"Đúng là mạnh đến mức khó tin!"

Sau khi mọi người nhìn thấy vết nứt dài trên Trấn Tiên Bia thì ai nấy đều trợn tròn mắt, ánh mắt đờ đẫn lộ vẻ khó tin.

Ngay cả chính Tô Mặc cũng sững sờ.

Hắn không ngờ Trấn Tiên Bia này lại yếu đến vậy, chỉ một quyền đã nứt toác.

Hắn dám chắc mình không hề cố ý.

Nhưng đúng lúc này, vết nứt đen sẫm trên Trấn Tiên Bia đột nhiên lan ra tứ phía như mạng nhện rồi nhanh chóng phủ kín cả tấm bia.

"Không ổn rồi! Sắp vỡ rồi!"

"Mau tránh ra!"

"Thần Tử Điện Hạ cẩn thận! Coi chừng tổn thương khuôn mặt!"

"Ầm ầm ầm..."

Ngay khoảnh khắc Tô Mặc và mọi người xung quanh vừa kịp né tránh thì Trấn Tiên Bia đã ầm ầm sụp đổ khiến bụi mù tung bay mịt trời.

Nhưng đúng lúc này, bóng dáng Tô Thái Bạch xuất hiện trước mặt Tô Mặc. Ông nhẹ nhàng phất tay quét sạch bụi mù trước mặt rồi cười hỏi:

"Không sao chứ!?"

Tô Mặc khẽ lắc đầu.

Chỉ là chút bụi bặm, chẳng có gì nguy hiểm nên đương nhiên không sao cả.

Chỉ là, nhìn Trấn Tiên Bia đã biến thành đ·ống đ·ổ n·át, trong lòng Tô Mặc không khỏi dâng lên chút áy náy nên bèn lên tiếng giải thích:

"Trấn Tiên Bia này, con không cố ý đánh vỡ nó..."

"Ha ha ha... Chỉ là một tấm Trấn Tiên Bia thôi mà, cũng không phải thứ gì quan trọng lắm đâu. Vỡ thì vỡ rồi, Tô gia chúng ta vẫn còn, con không cần bận tâm."

"Chỉ cần con không sao là tốt rồi."

Tô Thái Bạch cười đáp.

Đúng như lời ông nói, đối với Tô gia thì Trấn Tiên Bia quả thực không phải vật gì hiếm lạ.

Trong các di tích cổ tiên và bí cảnh thường có thể tìm thấy chúng.

Đừng nói là vỡ một tấm, ngay cả khi Tô Mặc đánh vỡ hết tất cả Trấn Tiên Bia của Tô gia thì cùng lắm sau này lại đến các cổ tích đó khuân vài tấm về là xong.

Cùng lúc đó, đám con cháu xung quanh thấy Tô Thái Bạch ở đó thì lập tức rối rít cúi người hành lễ, đầu cúi gằm không dám hó hé nửa lời.

Thấy vậy, Tô Thái Bạch cũng không nói gì thêm mà vỗ vai Tô Mặc rồi ra hiệu: "Đi, ta đưa con đến Tàng Bảo Các."

"Vâng." Tô Mặc gật đầu.

Sau đó, Tô Thái Bạch dẫn Tô Mặc rời khỏi Đấu Võ Trường.

"Quả không hổ danh Thần Tử Điện Hạ, sức mạnh một quyền mà ngay cả Trấn Tiên Bia cũng không chịu nổi, lợi hại thật!"

"Đúng vậy, trước kia ta chỉ nghe nói Thần Tử Điện Hạ thiên phú vô song, nay được tận mắt chứng kiến, đúng là mở rộng tầm mắt!"

"Nếu không phải Thần Tử Điện Hạ còn nhỏ tuổi, ta đã quỳ xuống nhận ngài làm cha nuôi tại chỗ rồi!"

"....."

Khi hai người rời đi, không khí trong Đấu Võ Trường lại càng thêm sôi nổi.

Thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng kinh hô bàn tán, phần lớn đều xoay quanh chuyện Tô Mặc một quyền đánh nát Trấn Tiên Bia.

Không khó để tưởng tượng, chẳng bao lâu nữa, chuyện xảy ra ở Đấu Võ Trường hôm nay sẽ lan truyền khắp Tô gia.

Đến lúc đó, uy danh của Tô Mặc trong lòng thế hệ trẻ Tô gia chắc chắn sẽ tăng vọt.

..........

"Vừa rồi cơ hội tốt như vậy, sao ngươi không ra tay!?"

"Phí công bỏ lỡ cơ hội tốt thế này, lần sau ngươi còn có thể gặp được dịp nào tốt hơn nữa sao?"

Cách Tô gia vạn dặm, Tư Mã Tôn mặt mày âm trầm nhìn Chu Như Vi, giọng có phần tức giận.

Mọi việc tu hành, nhất cử nhất động, sinh hoạt thường ngày của Chu Như Vi trong mười năm qua đều do Tư Mã Tôn quản giáo.

Vì vậy, dù hắn là Quốc Sư của Đại Chu Thần Quốc và cũng là sư tôn của Chu Như Vi, nhưng khi nói chuyện với nàng, hắn hoàn toàn không có chút khách khí nào như đối với một vị công chúa.

"Tại sao ông không nói cho ta biết hắn có Trùng Đồng!?"

Chu Như Vi ngẩng đầu nhìn thẳng Tư Mã Tôn, không cam lòng tranh luận.

"Nói cho ngươi biết thì sao!? Chẳng lẽ lại không g·iết nữa chắc!?" Tư Mã Tôn phất tay áo, ánh mắt như tóe lửa.

Chuyện Tô Mặc sở hữu Trùng Đồng vốn không còn là bí mật.

Mấy năm trước, khi Tô Mặc đi khắp nơi khiêu chiến các thiên tài thì các thế lực lớn đều đã biết và sau đó tin tức cũng đã lan truyền rộng rãi.

Chỉ là Tô Mặc chưa từng thể hiện bất kỳ đồng thuật nào nên mọi người đều cho rằng hắn có lẽ chưa nắm vững cách vận dụng Trùng Đồng hoặc nó chưa thức tỉnh.

Vì vậy, Tư Mã Tôn đã không nói chuyện này cho Chu Như Vi biết.

Theo hắn thấy, nói hay không nói với Chu Như Vi cũng vậy, nàng chỉ cần tiếp cận Tô Mặc rồi ra tay g·iết hắn là được.

Nhìn ánh mắt giận dữ của Tư Mã Tôn, Chu Như Vi dường như có chút sợ hãi. Nàng chậm rãi cúi đầu, khẽ đáp:

"Ta cảm nhận được Trùng Đồng của hắn rất mạnh, Mị Hoặc Chi Nhãn của ta gần như vô dụng với hắn."

"Hơn nữa hắn rất đáng sợ, từ hắn, ta cảm nhận được nguy hiểm cực lớn. Ta không nắm chắc!"

"Không nắm chắc? Ngươi còn muốn nắm chắc cái gì nữa!?"

"Hắn cũng bằng tuổi ngươi, cho dù thiên phú có mạnh hơn chút thì cũng không thể nào tu luyện mười năm đã đột phá Thánh Nhân được!"

"Không có Thánh Linh Hộ Thần, ngươi chỉ cần thúc giục món bảo vật kia là có thể lặng lẽ g·iết c·hết hắn trong nháy mắt!"

"Ta thật không hiểu ngươi còn do dự cái gì!?"

Tư Mã Tôn lại tức giận quát lên, vẻ mặt như hận rèn sắt không thành thép!

Mười năm dạy dỗ, hắn cũng đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, thậm chí còn cam đoan trước mặt Chu Toại.

Nếu chuyện này thành công, địa vị của hắn trong lòng Chu Toại cũng sẽ được nâng cao nên hắn đương nhiên cũng muốn sớm hoàn thành việc này để còn kể công với Chu Toại.

"Sư tôn!!"

Chu Như Vi đột ngột ngẩng đầu, mắt ngấn lệ, nàng mím chặt môi, giọng cay đắng:

"Chẳng lẽ mạng của con không phải là mạng sao?!"

"Ngươi!!"

Tư Mã Tôn nhìn Chu Như Vi, gương mặt giận dữ dần bình tĩnh lại, cuối cùng thở dài:

"Ai..."

"Thôi được rồi, chuyện này ta sẽ bẩm báo Bệ hạ."

"Còn nữa, tên tiểu tử kia đã xuất quan, chắc chẳng bao lâu nữa tiệc mừng mười tuổi của hắn sẽ được tổ chức như thường lệ."

"Ngươi về suy nghĩ kỹ đi. Đến lúc đó, ta hy vọng ngươi nắm chắc cơ hội này, đừng do dự thiếu quyết đoán như hôm nay nữa!"

"Con biết rồi."

"Đi thôi, về cung."

Nói xong, Tư Mã Tôn dẫn Chu Như Vi rời đi, hướng về Đại Chu Thần Quốc.

Hôm nay vừa gặp Tô Thái Bạch, Tư Mã Tôn đã biết không thể ở lại Tô gia thêm nữa.

Tiếp tục ở lại rất có thể sẽ bị bại lộ, bị phát hiện manh mối, đến lúc đó không chừng sẽ hỏng việc.

Vì vậy hắn vội vàng dẫn Chu Như Vi rời khỏi Tô gia, định bụng sẽ bàn bạc kỹ hơn.

.........

Tàng Bảo Các Tô gia.

"Tô Mặc, việc Động Thiên Dựng Linh liên quan đến Bản Mệnh Đạo Khí tương lai của con, nhất định phải cân nhắc thật kỹ lưỡng." Tô Thái Bạch nhìn Tô Mặc, vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Tuy con có nhiều động thiên, có thể dựng dưỡng nhiều linh vật cùng lúc."

"Nhưng ta vẫn mong con có thể chuyên tâm dựng dưỡng một vật chính, lấy các linh vật khác làm phụ trợ, đừng quá tham lam."

"Theo ta thấy, Bạn Sinh Chí Bảo của con là vật thích hợp nhất để con dựng dưỡng thành Bản Mệnh Đạo Khí."

"Tương lai nó chắc chắn sẽ giúp thực lực của con tăng cường cực lớn."

"Ta đưa con đến đây chọn bảo vật cũng là mong con có thể có thêm vài linh vật phụ trợ, để sau này chúng giúp sức nhiều hơn cho bản mệnh chi vật của con. Con đừng có ngốc nghếch mà muốn dựng dưỡng tất cả đấy nhé."

"Vâng, lão tổ, con hiểu rồi."

Tô Mặc gật đầu đáp.

Không cần Tô Thái Bạch nói nhiều, Tô Mặc tự nhiên hiểu rõ.

Ý nghĩa thực sự của Động Thiên Dựng Linh chính là dựng dưỡng linh vật phù hợp với đạo tu hành của bản thân ngay trong động thiên, cuối cùng khiến nó lột xác, phù hợp với đại đạo của mình và hình thành Bản Mệnh Đạo Khí.

Ví dụ như thần binh bảo vật, thiên địa linh thực, cỏ cây khoáng thạch vân vân...

Chỉ cần muốn, bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành mục tiêu để dựng dưỡng.

Thời xa xưa, từng có một vị đại năng vô thượng khi còn ở Động Thiên Cảnh đã chọn một cây liễu hết sức bình thường để dựng dưỡng thành Bản Mệnh Đạo Khí.

Cuối cùng sau khi vị ấy đạt tới Vô Thượng Tiên Cảnh, Bản Nguyên Đạo Khí vừa xuất ra, chỉ một cành liễu cũng đủ sức hủy diệt cả một thế giới, quả thực kinh khủng tột cùng!

Mặc dù tu sĩ Động Thiên Cảnh có thể dựa vào số lượng động thiên mà đồng thời dựng dưỡng nhiều linh vật, nhưng việc cùng lúc dựng dưỡng nhiều linh vật để hình thành Bản Mệnh Đạo Khí lại khó như lên trời và cực kỳ tốn thời gian, thậm chí còn làm chậm tiến độ tu luyện, trở thành gánh nặng.

Vì vậy, mọi người thường sẽ tập trung chọn một vật để dựng dưỡng, coi đó là Bản Nguyên Đạo Khí để chứng đạo trong tương lai.

Còn các linh vật được dựng dưỡng trong những động thiên khác sẽ đóng vai trò phụ trợ, dùng để tăng cường uy năng cho Bản Nguyên Đạo Khí.

Nghĩ đến đây, Tô Mặc nhìn Hồng Mông Vạn Đạo Bảng, Hỗn Độn Chung và Thiên Địa Huyền Hoàng Tháp đã được mình đặt vào trong ba động thiên mạnh nhất là Tử Khí Động Thiên ở mi tâm và Hỗn Độn Động Thiên ở hai mắt, hắn thầm nghĩ:

"Chỉ một Bản Mệnh Đạo Khí thôi sao?"

"Hơi khó chọn nhỉ..."

Quả thực, trong mắt Tô Mặc, cả ba món này đều là chí bảo đỉnh cấp.

Đối với hắn, món nào cũng cực kỳ thích hợp để làm Bản Mệnh Đạo Khí.

Nếu chỉ dựng dưỡng một món thì quả thật có hơi lãng phí.

--------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện