Chương 23 Thử thách cực hạn, đến Đấu Võ Trường

"Tư Mã Quốc Sư, ngài chắc chắn không định can thiệp sao?"

Cách đó không xa, một vị trưởng lão Tô gia đang trông coi khu thử nghiệm nhìn Tư Mã Tôn hỏi.

"Ha ha... Trẻ con ấy mà, đùa nghịch chút thôi, có gì to tát đâu."

Tư Mã Tôn vuốt chòm râu ngắn trên cằm, vẻ mặt tươi cười tỏ vẻ không quan tâm rồi nghiêng đầu nói:

"Huống hồ công chúa nhà ta chẳng qua chỉ nói sự thật thôi chứ cũng đâu có làm gì. Người Tô gia các ngươi lẽ nào thật sự không nhịn được mà muốn ra tay với một đứa trẻ thế này sao?"

"Hừ."

Nghe vậy, vị trưởng lão Tô gia trông coi nơi này hừ lạnh một tiếng rồi cũng không tiện nói thêm gì.

Vả lại, ông ta cũng rất muốn biết vị tiểu công chúa đến từ Đại Chu Thần Quốc này rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh mà dám ăn nói ngông cuồng như vậy.

Ở một bên khác, dưới Trấn Tiên Bia.

"Sao thế, vẫn chưa đi à, không dám sao?"

"Chắc là tiểu nha đầu ngươi vốn chẳng có thực lực gì, chỉ giỏi võ mồm thôi phải không?"

"Ha ha... Nếu các ngươi đã muốn biết như vậy thì bản công chúa hôm nay sẽ cho đám người Tô gia các ngươi mở mang tầm mắt."

Chu Như Vi quét mắt nhìn đám đông một lượt rồi khẽ nheo mắt.

Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười quyến rũ rồi vuốt nhẹ lọn tóc mai trên trán.

Sau đó, nàng bước những bước nhỏ tiến đến trước Trấn Tiên Bia.

Ngay lập tức.

Một luồng khí tức Thiên Nhân Cảnh nhất trọng bùng phát ra từ cơ thể nàng.

"Cái gì!? Thiên Nhân Cảnh!?"

"Tiểu nha đầu này tuổi còn nhỏ mà tu vi lại cao đến thế!?"

"Không ngờ công chúa Đại Chu Thần Quốc này quả thật có chút bản lĩnh, chỉ không biết sức mạnh thể chất của nàng có thể đạt tới mức nào?"

"Hừ... Nàng ta tuổi còn nhỏ như vậy mà đã đột phá đến Thiên Nhân Cảnh nhất trọng, biết đâu hoàn toàn là nhờ thiên tài địa bảo đắp lên!"

"Đúng vậy, có lẽ chỉ là hổ giấy thôi."

"Cho dù nàng ta không phải hổ giấy thì chỉ mới Thiên Nhân Cảnh nhất trọng cũng chắc chắn không mạnh bằng Lộc Nhân tộc huynh, chưa chắc đã đạt tới trăm vạn cân!"

Động tĩnh bên này lúc này cũng thu hút sự chú ý của không ít đệ tử Tô gia nên họ đều đổ dồn về phía này.

Rất nhiều người đều có chút kinh ngạc về tu vi của Chu Như Vi.

Thậm chí một số đệ tử Thiên Nhân Cảnh, Động Thiên Cảnh của Tô gia cũng bị thu hút tới, nhìn Chu Như Vi với vẻ hứng thú.

Tiếng bàn tán liên tiếp vang lên không ngừng lọt vào tai Chu Như Vi đang quay lưng về phía đám đông.

Sắc mặt Chu Như Vi không còn vẻ quyến rũ và tươi cười như trước mà thay vào đó là vẻ mặt lạnh như băng.

Khí tức quanh người nàng cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo.

Không ai biết để đạt được tu vi như vậy, nàng đã phải trả giá những gì!

Mười năm thử thách cực hạn!!

Tu luyện không quản ngày đêm!

Nàng sinh ra đã là Tiên Thiên Mị Thể, sở hữu Mị Hoặc Dị Đồng, vốn nên tỏa sáng rực rỡ, kiêu hãnh cả đời.

Nhưng trong mắt phụ thân nàng, nàng chẳng khác nào một thích khách được nuôi sống chỉ để á·m s·át Tô Mặc.

Nàng chưa từng được hưởng một ngày hạnh phúc nào mà một công chúa đáng lẽ phải có.

Để đạt được tu vi hiện tại, nàng đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu đắng cay, chỉ mình nàng biết.

Và nàng dồn hết tất cả mối hận thù này lên người Thần Tử Tô gia Tô Mặc, người mà nàng chưa từng gặp mặt.

Nếu không có sự tồn tại của Tô Mặc thì có lẽ nàng đã không phải chịu nhiều khổ cực như bây giờ.

Có lẽ nàng đã có thể sống cuộc sống hạnh phúc của một công chúa như trong tưởng tượng.

Có lẽ...

Tóm lại, mối thù hận tích tụ suốt mười năm trong lòng khiến nàng căm hận Tô Mặc, người mà nàng chưa từng gặp, đến cực điểm!

Vì vậy, kể từ khi đến Tô gia ngày hôm qua, nàng đã vô cùng căm ghét mọi thứ thuộc về nơi này!

Khi thấy đám đệ tử Tô gia thử nghiệm sức mạnh thể chất với bầu không khí hòa thuận, vui vẻ và đầy sức sống ấy thì lòng nàng lập tức dấy lên sự đố kỵ và oán hận sâu sắc.

Đó là điều mà nàng chưa bao giờ được trải nghiệm trong tòa cung điện tu luyện lạnh lẽo kia!

Vì vậy, nàng quyết định phải tự tay phá vỡ tất cả những điều này.

"Tô gia, tất cả mọi thứ, đều đáng bị hủy diệt!!"

Lúc này, đứng dưới Trấn Tiên Bia, Chu Như Vi từ từ ngẩng đầu nhìn chăm chú vào tấm bia rồi âm thầm vận sức.

Nàng muốn bộc phát toàn bộ sức mạnh để vượt qua Tô Lộc Nhân rồi hung hăng chà đạp lên lòng tự tôn của đám đệ tử Tô gia này!

"Ầm!"

Một chưởng đánh ra! Tiếng nổ vang lên.

Một vầng sáng rực rỡ lập tức lóe lên từ Trấn Tiên Bia.

Thấy cảnh này, sắc mặt mọi người đều trở nên nghiêm trọng.

Bởi vì chỉ cần nhìn vào trạng thái này của Trấn Tiên Bia cũng đủ biết uy lực chưởng này của Chu Như Vi ít nhất đã vượt qua trăm vạn cân.

Điều này khiến tất cả mọi người có mặt đều thắt lòng.

Quả nhiên, khi ánh sáng dần tắt thì một dãy số bảy chữ số kinh người lập tức hiện lên trên Trấn Tiên Bia.

Hai triệu năm trăm ngàn cân!!

Cảnh tượng này lập tức khiến xung quanh vang lên những tiếng kinh hô.

"Cái gì!? Lại đạt tới hơn hai triệu năm trăm ngàn cân!?"

"Hít... Mới Thiên Nhân Cảnh nhất trọng đã đạt được sức mạnh như vậy, nếu là Thiên Nhân Đại Viên Mãn thì rất có thể đạt tới năm triệu cân lực lượng đó!"

"Ngay cả trong Thập Đại Thánh Tử của Tô gia ta cũng chỉ có ba người năm xưa đạt được sức mạnh trên năm triệu cân ở Thiên Nhân Cảnh Đại Viên Mãn, thiên phú của công chúa Đại Chu Thần Quốc này lại mạnh đến vậy sao!?"

"Đúng vậy, nói như thế thì thiên phú của nữ tử này chẳng phải có thể xếp vào top năm ở Tô gia ta sao?"

"Công chúa Đại Chu Thần Quốc này thiên phú quả nhiên không tệ, đúng là có bản lĩnh!"

"..."

Đám đông đệ tử Tô gia vây xem đều lộ vẻ mặt kinh ngạc, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Mặc dù ban đầu họ quả thực có chút xem thường Chu Như Vi vì nàng còn nhỏ tuổi.

Nhưng lúc này, biểu hiện của Chu Như Vi lại khiến tất cả bọn họ không khỏi kinh ngạc.

Ngay cả Tô Lộc Nhân đứng bên cạnh cũng có sắc mặt hơi mất tự nhiên, ánh mắt có chút thất thần, lẩm bẩm:

"Ta vậy mà lại không bằng cả một đứa trẻ sao?"

Hiện tại, tuổi của hắn đã không còn nhỏ, sang năm là tròn ba mươi!

Sắp phải rời khỏi giai đoạn 《 Hoàng Kim Tu Luyện 》 quan trọng nhất của người tu luyện.

Đến lúc đó, con đường tu hành sẽ bước vào giai đoạn ổn định và chậm lại.

Vì vậy, hắn muốn tranh thủ giai đoạn cuối cùng của thời kỳ hoàng kim này để cố gắng thêm một lần nữa.

Nâng cao căn cơ của bản thân hết mức có thể rồi mới bước vào Động Thiên Cảnh.

Nhớ năm xưa, lúc hắn ở Thiên Nhân Cảnh nhất trọng, khí thế hừng hực nhưng cũng chỉ đánh ra được một triệu ba trăm ngàn cân lực.

So với Chu Như Vi còn nhỏ tuổi trước mắt thì quả thực kém gần gấp đôi!

Ngay cả bây giờ, hắn đã là Thiên Nhân Cảnh đỉnh phong mà sức mạnh vẫn kém Chu Như Vi mười mấy vạn cân.

Sự chênh lệch này có thể nói là vô cùng rõ ràng.

Vì vậy, Tô Lộc Nhân thoáng chốc cảm thấy có chút hụt hẫng.

"Ha ha..."

Chu Như Vi quay người lại, nở nụ cười quyến rũ lần nữa, đáy mắt ánh lên vẻ đắc ý.

Ánh mắt nàng lướt qua đám đông đang kinh ngạc rồi cuối cùng dừng lại ở Tô Lộc Nhân, chế nhạo:

"Nói ngươi thực lực không ra gì, ngươi còn không phục sao?"

"Bây giờ thấy rồi chứ?"

"Ở trước mặt bản công chúa, chút thực lực đó của ngươi ngay cả xách giày cho bản công chúa cũng không xứng!"

Nói đến đây, Chu Như Vi hoàn toàn không để ý đến ngọn lửa giận dữ đang dần bùng lên trong mắt mọi người Tô gia xung quanh.

Nàng đưa ngón tay ngọc ngà, quyến rũ vén lọn tóc mai rồi quét mắt nhìn đám đông, khinh miệt nói:

"Một lũ phế vật, có thời gian không lo tu luyện cho tốt lại còn ở đây tâng bốc lẫn nhau?"

"Đúng là không biết xấu hổ!"

"Thật không biết Tô gia các ngươi nuôi lũ phế vật các ngươi để làm gì!?"

"Ta mà là các ngươi thì đã tìm đại tảng đá nào đó đập đầu c·hết quách cho rồi, đỡ lãng phí tài nguyên gia tộc."

"Ngông cuồng!"

"Tiểu nha đầu, ngươi đừng quá đáng!"

"Đúng thế, ngươi đừng quên đây là đâu. Dám sỉ nhục chúng ta ngay tại Tô gia, ngươi muốn c·hết à?"

"Đừng tưởng ngươi là công chúa Đại Chu Thần Quốc thì chúng ta không dám làm gì ngươi!"

"Mau xin lỗi chúng ta ngay lập tức, nếu không hôm nay nhất định sẽ cho ngươi biết tay!"

"Có bản lĩnh thì lên Đấu Võ Trường với ta! Hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ ngươi một trận!"

"..."

Lời nói của Chu Như Vi có thể nói là đã hoàn toàn chọc giận mọi người.

Tất cả đệ tử Tô gia có mặt đều vô cùng phẫn nộ, hận không thể lập tức ra tay.

Nhưng quy tắc cấm tranh đấu ở nơi này lại khắc sâu trong lòng các đệ tử Tô gia.

Nên họ mới không lập tức xảy ra xung đột.

"Ha ha..."

Chu Như Vi chẳng hề để tâm đến sự tức giận của mọi người, chỉ cười khẩy một tiếng.

Với vẻ mặt thản nhiên, nàng đang định mở miệng chế nhạo thêm vài câu.

Bỗng nhiên, từ xa vọng lại những tiếng hô kinh ngạc:

"Mau nhìn kìa! Là Thái Bạch Lão Tổ và cả Thần Tử Điện Hạ!"

"Cái gì!? Ở đâu?"

"Trời ơi, đây là lần đầu tiên ta thấy Thần Tử Điện Hạ đó, thật anh tuấn!"

"Oa... Thần Tử Điện Hạ cũng quá tuấn tú rồi đi? Đẹp trai quá đi mất... muốn ôm..."

--------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện