Chương 21 Xuất quan! Điểm danh liên tiếp kích hoạt...

Đại điện Tô gia.

Một vị trưởng lão Tô gia hành lễ với Tô Tuấn Dật đang ngồi ở vị trí chủ vị rồi hỏi:

“Gia chủ, Thần tử điện hạ chỉ còn một tháng nữa là tròn mười tuổi, liệu chúng ta có nên bắt đầu gửi thiệp mời các thế lực đến dự tiệc ngay bây giờ không?”

Tô Tuấn Dật nhíu mày suy tư, chậm rãi thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía tổ địa rồi trầm giọng nói:

“Việc này không cần vội. Nhi tử ta hiện vẫn đang tu luyện ở tổ địa. Chuyện tiệc mừng mười tuổi cứ tạm hoãn lại, đợi nhi tử ta xuất quan rồi tính.”

Tuy tiệc mừng mười tuổi của Tô Mặc là chuyện lớn trong Tô gia nhưng so với việc tu luyện của Tô Mặc thì cũng không nhất thiết phải tổ chức.

Tô Tuấn Dật không muốn làm chậm trễ việc tu luyện của bảo bối nhi tử mình.

“Vâng thưa gia chủ.” Vị trưởng lão này gật đầu đáp rồi dường như nhớ ra điều gì đó lại nói tiếp:

“À phải rồi thưa gia chủ, hôm qua Đại Chu Thần Quốc đã cử sứ giả mang theo công chúa của họ đến Tô gia chúng ta làm khách.”

“Họ còn nói xin gia chủ đừng quên chuyện hôn ước và để công chúa Đại Chu Thần Quốc gặp mặt Thần tử điện hạ vào dịp tiệc mừng mười tuổi.”

“Ha ha...”

“Đại Chu Thần Quốc...”

Tô Tuấn Dật cười lạnh rồi từ từ đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt lóe lên hàn quang, giọng trầm xuống:

“Đại Chu Thần Quốc bọn họ vốn chẳng có giao tình gì với Tô gia chúng ta.”

“Vậy mà từ khi nhi tử ta ra đời lại tỏ ra nhiệt tình như vậy, năm lần bảy lượt muốn cử nha đầu kia đến tiếp cận con ta.”

“Bây giờ còn không biết sống c·hết mà trực tiếp đến Tô gia làm khách, rõ ràng là không có ý tốt.”

“Bất kể thế nào cũng phải đặc biệt chú ý đám người Đại Chu Thần Quốc. Một khi phát hiện bọn họ có bất kỳ hành động khác thường nào thì lập tức trừ khử.”

“Vâng thưa gia chủ.”

.........

Tổ địa Tô gia.

Bên trong cổ lâu.

Từng luồng khí tức mạnh mẽ không ngừng tỏa ra từ thân thể Tô Mặc.

Từng đạo thần quang động thiên chói mắt tựa như những mặt trời rực rỡ chiếu sáng khắp cổ lâu.

Nếu đếm kỹ sẽ không khó để nhận ra những đạo thần quang động thiên này lại có tới một trăm linh sáu đạo.

“Tô Mặc tiểu tử này thật khiến lão phu mở rộng tầm mắt!”

“Sở hữu căn cơ động thiên như vậy, thành tựu tương lai thật khó mà tưởng tượng nổi!”

Tô Thái Bạch ngồi xếp bằng ở một góc cổ lâu, nhìn Tô Mặc đang tu luyện mà kinh ngạc cảm thán.

Hai năm qua lão vẫn luôn chứng kiến sự trưởng thành của Tô Mặc.

Từ lúc khai mở hai mươi mốt động thiên trong cơ thể đến một trăm linh sáu động thiên hiện tại, cứ mỗi lần Tô Mặc mở thêm một động thiên là Tô Thái Bạch lại kinh ngạc một phen.

Ngay cả bây giờ Tô Mặc vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Dường như có thể khai mở động thiên mãi không hết vậy.

“Lấy danh nghĩa Hỗn Độn, đúc thành Hỗn Độn Song Thiên!”

“Khai!”

Ngay lúc này.

Tô Mặc đột nhiên mở bừng hai mắt, trong mắt bản nguyên Hỗn Độn lưu chuyển.

Trong đôi trùng đồng tựa như vũ trụ đang tái tạo, trời đất đang sinh ra.

Hai tòa động thiên phi thường lại trực tiếp sinh ra từ đôi trùng đồng của Tô Mặc, tỏa ra ánh sáng động thiên vô thượng siêu nhiên thoát tục.

“Cái gì!? Lại khai mở thêm hai động thiên nữa mà còn khai mở động thiên ngay trong trùng đồng!?”

Tô Thái Bạch đang ngồi xếp bằng bỗng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng, thốt lên.

Phải biết rằng khi tu luyện giả khai mở động thiên trong cơ thể đều sẽ chọn những vị trí bí mật và an toàn, đa số sẽ chọn khai mở tại các khiếu huyệt sâu trong cơ thể.

Vì vậy trong tình huống bình thường sẽ không ai chọn khai mở động thiên ở nơi yếu ớt như đôi mắt.

Thế nhưng Tô Mặc không chỉ làm vậy mà còn khai mở một động thiên trong mỗi con mắt.

Hơn nữa hai tòa động thiên mới này ngoại trừ việc không kém động thiên tử khí lượn lờ ở giữa trán Tô Mặc là bao thì đều hùng vĩ, bao la và phi thường hơn hẳn những động thiên còn lại.

Ngay lúc này một trăm linh tám động thiên quanh người Tô Mặc dường như cảm ứng được điều gì đó.

Tất cả đều sáng lên, khí tức hòa quyện giao nhau, hơn nữa chúng phân bố vô cùng đều đặn từ giữa trán cho đến lòng bàn chân.

Giống như một bức thiên đồ vũ trụ nguyên thủy nhất lại ẩn chứa đại đạo chí lý.

Giờ phút này Tô Mặc dù chưa dung hợp một trăm linh tám động thiên làm một nhưng hắn đứng đó lại giống như một tòa vũ trụ động thiên di động.

Hạo hãn!

Huyền ảo!

“Thân hợp thiên địa sao?”

“Trời đất ơi, đây thực sự là muốn nghịch thiên rồi sao!?”

Tô Thái Bạch nhìn Tô Mặc với khí tức động thiên huyền ảo mà có chút không thể bình tĩnh, lẩm bẩm đầy khó tin:

“Ha ha... Lão tổ hà cớ gì kinh ngạc như vậy?”

Tô Mặc đứng dậy đi tới trước mặt Tô Thái Bạch, cười nói.

“Lão phu có thể không kinh ngạc sao?”

“Tròn một trăm linh tám động thiên đó! Tuy chưa dung hợp nhưng lại hơn cả dung hợp, vô hình trung lại ngầm hợp với thiên địa chí lý...”

“Chuyện thế này quả thực chưa từng nghe thấy, kinh thế hãi tục.”

“Nếu để người khác biết được e là họ sẽ muốn mổ ngươi ra xem thử mất.”

Tô Thái Bạch kinh ngạc nói rồi nhìn Tô Mặc trước mặt, chậm rãi hoàn hồn, đánh giá từ trên xuống dưới rồi hỏi:

“Thế nào rồi, còn có thể mở thêm nữa không?”

Tô Mặc khẽ lắc đầu đáp: “Đã đến cực hạn rồi, không thể mở thêm được nữa.”

Mặc dù Tô Mặc tu luyện theo Hồng Mông Bất Diệt Đạo Kinh nhưng lúc này hắn quả thực đã đạt tới cực hạn của Động Thiên cảnh, không thể tiếp tục khai mở động thiên mới.

Sau đó Tô Mặc chỉ cần ngưng tụ hoàn tất tất cả quang luân động thiên là có thể dùng động thiên nuôi dưỡng pháp huyệt, đả thông pháp khiếu, liên kết động thiên để hình thành pháp mạch rồi ngưng tụ pháp tướng của bản thân.

“Phù.”

“Cuối cùng cũng mở xong rồi sao?”

Nghe Tô Mặc nói vậy Tô Thái Bạch mới thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng dường như vẫn có chút mất mát.

Tuy nhiên chỉ trong nháy mắt Tô Thái Bạch đã điều chỉnh lại tâm trạng, ánh mắt mang theo vẻ tò mò, cười nói:

“Nếu ngươi đã khai mở toàn bộ động thiên thì cũng đến lúc chọn cho ngươi vài món thần binh bảo vật để nuôi dưỡng chân linh động thiên rồi.”

“Có điều tu luyện giả chúng ta cứ mỗi lần khai mở một động thiên là cường độ nhục thân lại tăng lên gấp bội.”

“Trong tình huống bình thường, tu sĩ Động Thiên cảnh có nhục thân một triệu cân thì mỗi khi khai mở một động thiên hoàn chỉnh sẽ tăng thêm mười triệu cân lực lượng, mười động thiên chính là một trăm triệu cân.”

“Ngươi bây giờ khai mở một trăm linh tám động thiên, lão tổ ta đây thật sự rất tò mò về cường độ nhục thân hiện tại của ngươi đó.”

Nói đến đây, mắt Tô Thái Bạch sáng lên, vỗ vai Tô Mặc rồi vội vàng nói:

“Đi nào, ta đưa ngươi đến đấu võ trường của Tô gia chúng ta kiểm tra lực lượng nhục thân trước rồi sau đó đến Tàng Bảo Các chọn thần binh bảo vật.”

“Tổ địa chúng ta không phải cũng có thạch bi kiểm tra lực lượng nhục thân sao? Cần gì phải đến đấu võ trường?” Tô Mặc hơi khó hiểu hỏi.

Tô Thái Bạch cười giải thích:

“Thạch bi ở tổ địa chỉ có thể đo được lực lượng một trăm triệu cân.”

“Trấn Tiên Bi ở đấu võ trường là mang về từ di tích cổ tiên, có thể đo tới lực lượng mười tỷ cân.”

“Trước khi ngươi đột phá Động Thiên cảnh đã sở hữu lực lượng nhục thân hơn mười triệu cân rồi, thạch bi kiểm tra ở tổ địa chúng ta e là không đo ra nổi đâu.”

【Đinh! Chúc mừng ký chủ, địa điểm điểm danh mới đã được làm mới: Đấu võ trường Tô gia.】

【Đinh! Chúc mừng ký chủ, địa điểm điểm danh tiếp theo đã được kích hoạt: Tàng Bảo Các Tô gia.】

Ngay lúc này trong đầu Tô Mặc đột nhiên liên tiếp vang lên hai tiếng thông báo của hệ thống.

Nghe vậy Tô Mặc không do dự nữa mà nhìn Tô Thái Bạch gật đầu nói:

“Được.”

--------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện